“Động thai chứ có phải sảy thai đâu, cô gọi bố mẹ đến mà chăm”

“Động thai chứ có phải sảy thai đâu, cô gọi bố mẹ đến mà chăm”

16/03/2018 60 xem

Hôn nhân của tôi và Vĩ vốn dĩ xuất phát từ tình yêu nhưng khi về sống với nhau tôi mới nhận ra sai lầm của mình, đó là một cuộc hôn nhân không khác gì địa ngục.

Cuộc hôn nhân không khác gì địa ngục từng bắt đầu vì tình yêu

Tôi lấy Vĩ cũng vì tình yêu chứ chẳng bao giờ suy nghĩ chuyện kinh tế hay tính toán thiệt hơn. Yêu nhau hơn 1 năm trời, vì thấy Vĩ là người chững chạc, có chí tiến thủ nên tôi mới chấp nhận làm vợ anh.

Lúc mới cưới, vợ chồng tôi cũng chẳng có gì nhưng cái duyên cái số thế nào mà sau khi kết hôn, chồng tôi làm ăn lên như diều gặp gió. Anh kinh doanh vài thứ nhưng lãi ngay bạc tỷ. Tôi và gia đình hai bên mừng thầm vì nghĩ cuộc sống gia đình tôi từ nay sẽ đổi khác.

Nhưng khi Vĩ có tiền, địa vị, có sự nghiệp kinh doanh, có nhà cửa, vợ con, có người chăm sóc, có gia đình hai bên yêu thương, bạn bè yêu quý thì anh lại thay đổi. Lúc mới cưới anh bảo tôi chẳng phải làm gì, chỉ ở nhà chăm sóc con cái, mình anh đi làm cũng đủ nuôi cả nhà. Vậy mà ở với nhau rồi chuyện tâm sự vợ chồng không còn như trước kia.

Lúc bình thường thì không sao nhưng cứ khi nào say rượu Vĩ lại quay sang chì chiết tôi:

“Vợ người ta thì đi làm quần quật, vợ mình chỉ ở nhà ăn với ngủ. Cả ngày chỉ chờ chồng về đưa tiền”.

Một lần, hai lần, rồi ba lần…anh làm như vậy. Tôi tủi thân, tôi chai sạn nhưng nhìn cảnh con thơ lại không dám mạnh miệng để nói ly hôn. Tôi muốn mạnh mẽ nhưng mạnh mẽ cũng phải có tiền, bỏ chồng rồi tôi lấy gì để nuôi con. Bản thân khổ tâm nhiều nhưng không dám nói với ai về cuộc hôn nhân không khác gì địa ngục.

Chuỗi ngày dài của cuộc hôn nhân không khác gì địa ngục

Chuỗi ngày dài của cuộc hôn nhân không khác gì địa ngục

Chồng tôi không chỉ lạnh nhạt với vợ mà anh cũng chẳng thương con. Vĩ chưa bao giờ chơi với con được 15 phút, sau những giờ làm ở công ty thì về nhà anh lại chúi mũi nhắn tin điện thoại, xem tivi, chơi game, rảnh hơn thì sinh chuyện để cãi cọ với vợ.

Mang tiếng là chồng giàu nhưng tiền đi chợ mua đồ ăn tôi phải ngửa tay ra xin xỏ anh từng ngày chứ Vĩ chưa một lần đưa trước cho vợ. Những món quà ngày lễ, ngày sinh nhật,…với tôi là một thứ quá xa xỉ.  Có lúc cầm đồng tiền với ánh mắt sắc lạnh của anh mà tôi đau nhói trong tim, giá như bản thân tôi trước kia không tin vào những lời nói mật ngọt của anh thì cuộc sống sau hôn nhân của vợ chồng đã khác.

Nhưng phận đời trái ngược, Vĩ tính toán chi li từng đồng với vợ con và người thân nhưng lại cực kỳ hào phóng với người ngoài. Anh bắt tôi ghi chép chi tiêu gia đình và tổng kết lại gửi cho anh vào mỗi cuối tuần. Có lúc tôi nghĩ mình như kẻ ăn, người ở trong nhà chứ không phải vợ anh.

Ki bo, coi thường vợ chưa đủ, anh dần tỏ ra vô tâm với chính người trong nhà, tôi từng chứng kiến có khi hàng xóm, đồng nghiệp, bạn bè nhờ vả việc gì anh cũng đổ sức làm bằng tất cả trách nhiệm. Nhưng khi vợ con đau ốm anh lại xem như không có chuyện gì.

Mới đây, khi tôi mang thai bé thứ hai thì sức khỏe yếu hơn. Tôi nghĩ có lẽ do ăn uống kém, ốm nghén triền miên và suy nghĩ nhiều nên mới vậy. Dù cố gắng giữ gìn nhưng tôi vẫn bị động thai. Khi có dấu hiệu lạ, tôi gọi Vĩ về đưa đi cấp cứu. Trái với suy nghĩ của tôi, anh vùng vằng, cáu gắt trên điện thoại và nói tôi chỉ giỏi làm trò.

15 phút sau thì Vĩ cũng về đến nhà, anh ngồi yên trên ô tô rồi gọi tôi mang đồ ra. Phải cố gắng lắm tôi mới lết được cái thân hình mệt mỏi, khệ nệ xách giỏ đồ ra xe trong sự lạnh nhạt của chồng. Khi đến bệnh viện, anh đỗ xịch xe ở cửa rồi bảo tôi tự đi vào:

“Cô gọi bố mẹ đến chăm đi. Động thai chứ có phải sảy thai đâu mà lo. Tôi còn phải đi làm không cái nhà này không có cái gì mà bỏ vào mồm đâu”.

Tôi bất ngờ đánh rơi cả túi đồ rồi nước mắt lưng tròng nhìn chiếc xe khuất bóng ở ngã tư phía xa. Lúc đó, tôi nghĩ giá như có tờ giấy ly hôn tôi sẵn sàng chấp nhận để ký bằng mọi giá. Những ngày ở viện, Vĩ vào thăm tôi được hai lần rồi lại tất tả đi lo công chuyện.

Anh cũng không thèm hỏi han xem sức khỏe của tôi và con như thế nào. Với tôi bây giờ các con mới là quan trọng chứ chồng chẳng là cái gì, 3 năm cuộc sống hôn nhân này không khác gì địa ngục.

Nguyễn Hiền: Giáo dục nghề nghiệp

Thẩm mỹ và Làm đẹp
Làm đẹp cùng SAO
Kỹ năng yêu